Tôi đã làm hỏng cả cuộc đời mình. Những hối tiếc của một người đàn ông 46 tuổi — và vài lời khuyên cho những ai đang đứng ở ngã rẽ
Today I Fucked Up — “Hôm nay tôi làm hỏng mọi thứ".
Nói đúng hơn là cả cuộc đời tôi mới phải.
Chào mọi người, tôi tên John. Tôi âm thầm đọc Reddit đã lâu, nhưng hôm nay mới tạo tài khoản để đăng. Tôi cần trút bầu tâm sự. Về tôi: tôi 46 tuổi, làm ngân hàng — và đã sống cả đời theo cách hoàn toàn ngược lại với những gì mình muốn. Tất cả ước mơ, đam mê… biến mất. Một công việc ổn định từ 9 giờ sáng đến 7 giờ tối. 6 ngày một tuần. Suốt 26 năm. Tôi lặp đi lặp lại việc chọn con đường an toàn — đến mức nó dần thay đổi con người tôi.
Hôm nay tôi phát hiện vợ mình ngoại tình suốt 10 năm qua. Con trai tôi chẳng có cảm xúc gì với tôi. Tôi nhận ra mình đã bỏ lỡ đám tang bố — vì chẳng vì lý do gì cả. Tôi không hoàn thành cuốn tiểu thuyết, không đi du lịch vòng quanh thế giới, không giúp đỡ người vô gia cư. Tất cả những điều mà hồi cuối tuổi teen, đầu 20, tôi tin chắc đó sẽ là “con người mình”. Nếu “tôi” của tuổi trẻ gặp “tôi” bây giờ, chắc tôi đã đấm cho mình một cú. Sẽ nói rõ vì sao những giấc mơ ấy bị nghiền nát — nhưng để sau.
Hãy bắt đầu từ con người tôi lúc 20 tuổi. Mới hôm qua thôi tôi còn tin mình sẽ thay đổi thế giới. Người ta yêu mến tôi, và tôi cũng yêu mọi người. Tôi sáng tạo, tự phát, thích mạo hiểm, giỏi giao tiếp. Tôi có hai ước mơ: viết một cuốn sách utopia/dystopia, và đi khắp thế giới giúp đỡ người nghèo, người vô gia cư. Lúc ấy tôi đã hẹn hò với vợ được 4 năm. Tình yêu tuổi trẻ. Cô ấy thích sự tự phát, năng lượng, khả năng khiến người khác cười và cảm thấy được yêu thương ở tôi. Tôi biết cuốn sách của mình sẽ thay đổi thế giới — kể góc nhìn của “kẻ xấu”, cho thấy ai cũng có suy nghĩ riêng, không ai nghĩ việc mình làm là sai. Khi 20 tuổi, tôi đã viết được 70 trang. Đến 46 tuổi, tôi vẫn chỉ có 70 trang. Khi 20, tôi đã đi bụi New Zealand và Philippines. Tôi định đi hết châu Á, rồi châu Âu, rồi Mỹ (tôi sống ở Úc). Đến giờ, tôi vẫn chỉ tới New Zealand và Philippines.
Đây là lúc mọi thứ bắt đầu sai. Những hối tiếc lớn nhất của tôi. Tôi 20 tuổi, là con một. Tôi “cần” ổn định. Tôi “phải” nhận công việc tốt nghiệp — công việc quyết định cả đời mình. Dành trọn đời cho công việc 9–7. Tôi nghĩ gì vậy? Làm sao sống được khi công việc trở thành cả cuộc đời? Đi làm về, tôi ăn tối, chuẩn bị việc cho hôm sau, ngủ lúc 10 giờ, dậy 6 giờ sáng. Trời ơi, tôi chẳng nhớ lần cuối cùng ân ái với vợ là khi nào.
Hôm qua, vợ thú nhận đã ngoại tình 10 năm. 10 năm — nghe dài, nhưng tôi không cảm nhận được. Tôi chẳng thấy đau. Cô ấy bảo tôi đã thay đổi, không còn là con người trước kia. Tôi đã làm gì trong 10 năm qua? Ngoài công việc — tôi thật sự không biết. Không làm tròn vai chồng. Không còn là tôi. Tôi là ai? Điều gì đã xảy ra? Tôi thậm chí không đòi ly hôn, không la hét, không khóc. Tôi chẳng thấy gì cả. Bây giờ viết ra mới thấy một giọt nước mắt. Không phải vì bị phản bội, mà vì nhận ra tôi đã chết dần bên trong. Người vui vẻ, thích mạo hiểm, đầy năng lượng — biến đâu mất rồi? Tôi nhớ từng được cô gái nổi tiếng nhất trường mời hẹn hò, nhưng từ chối vì người vợ hiện tại. Tôi từng rất được nhiều cô gái để ý — ở đại học cũng vậy. Nhưng tôi vẫn thủy chung. Không khám phá. Chỉ học.
Nhớ chuyện đi bụi và viết sách chứ? Tất cả là trong vài năm đầu đại học. Tôi đi làm bán thời gian rồi tiêu sạch tiền kiếm được. Còn bây giờ, tôi tiết kiệm từng đồng. Không nhớ lần nào tiêu cho thứ gì vui vẻ, cho bản thân. Giờ tôi còn muốn gì?
Bố tôi mất 10 năm trước. Mẹ gọi bảo ông ngày càng yếu. Tôi thì ngày càng bận, sắp được thăng chức. Tôi cứ hoãn, mong ông ráng thêm. Ông mất — và tôi được thăng chức. Tôi đã 15 năm không gặp ông. Khi ông qua đời, tôi tự nhủ: không sao, ông cũng không cảm nhận được gì nữa. Tôi nghĩ gì vậy? Hợp lý hóa mọi thứ để trì hoãn. Lý do. Trì hoãn. Tất cả dẫn đến… chẳng gì cả. Tôi tin an toàn tài chính là quan trọng nhất. Giờ tôi biết — không phải vậy. Tôi hối tiếc vì đã không làm gì khi còn trẻ, còn đam mê. Đã để công việc nuốt trọn cuộc đời. Đã là người chồng tệ — chỉ biết kiếm tiền. Không hoàn thành tiểu thuyết, không đi khắp thế giới. Không ở bên con trai. Chỉ là cái ví biết đi.
Nếu bạn đang đọc, còn cả tương lai phía trước — làm ơn: đừng trì hoãn. Đừng để giấc mơ “để sau”. Trân trọng năng lượng, đam mê của bạn. Đừng suốt ngày lướt internet (trừ khi đó là đam mê của bạn). Hãy làm điều gì đó khi còn trẻ. ĐỪNG ổn định ở tuổi 20. ĐỪNG quên bạn bè, gia đình. Chính mình. ĐỪNG lãng phí đời mình. Như tôi.
Xin lỗi vì bài dài — tôi chỉ cần nói ra.
TL;DR: Tôi nhận ra mình đã để trì hoãn và tiền bạc ngăn cản đam mê khi còn trẻ — giờ tôi mệt mỏi, trống rỗng.
Chỉnh sửa: Tôi bất ngờ vì phản hồi của mọi người. Tôi viết trong lúc rất xúc động, nên nhiều lỗi chính tả, cách diễn đạt kỳ cục. Nhưng tôi sẽ không sửa — như vậy mới đúng với cảm xúc khi đó.
Về kế hoạch: tôi sẽ giảm giờ làm. Cần thì đổi việc — tôi cũng khá ổn. Tôi sẽ nói chuyện với vợ. Chưa tính ly hôn — hy vọng cải thiện. Nếu không, chúng tôi sẽ bước tiếp. Dù mọi người nói xấu cô ấy, nhưng thật sự cô ấy không phải người xấu. Cô thông minh, biết cảm thông, hài hước. Việc cô làm không đúng — nhưng không “ác”. Chúng tôi cùng có lỗi: để mất kết nối. Là trụ cột gia đình không chỉ là kiếm tiền — mà là cân bằng tình cảm, yêu thương và tài chính.
Con trai tôi — tôi không biết gì về nó. Tôi xa cách nó mà không nhận ra. Tôi sẽ thay đổi. Tôi sẽ xem các trận bóng rổ, bóng bầu dục của nó vào thứ Bảy. Có thể chơi game cùng nó. Biết đâu kết nối lại được.
Về tiểu thuyết và du lịch: tôi đã khác. Không còn đam mê viết nữa — đọc lại 70 trang, tôi không nhận ra mình. Du lịch thì có thể — đi cùng gia đình.
Về bố mẹ: không thể quay lại gặp bố lần cuối, nhưng mẹ vẫn còn sống — tôi sẽ cố thăm bà, dù khoảng cách xa.
Về lời khuyên: tôi vẫn giữ quan điểm — hãy sống, đừng trì hoãn. Nhưng cũng đừng sống trong nghèo khó. Ước mơ về ổn định tài chính cũng đáng trân trọng — miễn là thành thật với chính mình.
Tôi nghĩ đã trả lời phần lớn câu hỏi.
P.S. Cảm ơn vì “vàng”, nhưng nó không quan trọng với tôi. Xin đừng gửi thêm. Tôi không cần tiền — hãy giữ cho mình.
Có lẽ tôi sẽ không quay lại Reddit, trừ khi có cách tặng lại “vàng”. Cảm ơn vì sự cảm thông. Tôi tin mọi người có thể thay đổi, tìm được hạnh phúc. Tôi không định theo tôn giáo — đơn giản là tôi không có “tư duy” cho việc đó. Nhưng tôi hiểu vì sao nó mang lại hy vọng cho người khác.
Trân trọng,
John